Vietlish Sharing Center - News
vietlish sharing pages   vietlishsharingcenter@gmail.com  
Ngôn ngữ  

Hôm nay David sẽ phân tích từng khía cạnh ở bài đăng ngày hôm qua, 7 thói quen để giúp học tốt một ngoại ngữ . 

Thói quen đầu tiên : " Là bạn phải loại bỏ trong đầu mình khái niệm về phát âm chuẩn trong việc học ngoại ngữ ở bước đầu tiên :

Ngày nay, tiếng anh, tiếng hoa, tiếng nhật hay tiếng hàn đã trở thành một trong số các ngoại ngữ phổ biến tại việt nam. Vì thế, mà rất nhiều bạn chọn một trong số ngoại ngữ đó để học tại các trung tâm ngoại ngữ hay thậm chí là học tại các trường đại học… nhưng tại sao, tôi lại khuyên bạn rằng hãy quên đi cái quan niệm “ phát âm chuẩn” trong cái thói quen đầu tiên khi bạn học bất cứ ngoại ngữ nào ! 
Có nhiều trung tâm ngoại ngữ đều giới thiệu về chính những trung tâm của minh rằng : “ nói chuyện giống giọng người mỹ” hay là “ phát âm chuẩn” và còn có nhiều bạn trẻ hay nói với chính người bạn của mình rằng : “ nè, ông phát âm sai rồi đó” hay “ tôi phát âm nghe hay hơn ông” … vậy, bạn làm điều đó để làm gì trong khi người bạn của mình nói tiếng anh mình nghe vẫn hiểu ? 
Và câu hỏi đầu tiên tôi muốn hỏi bạn. như thê nào để gọi là “ phát âm chuẩn”?
Có lẽ, bạn sẽ nói : giống người nước ngoài như người mỹ, người anh, người úc hoặc là cái dân tộc sử dụng ngôn ngữ đó là chuẩn… 
Vâng, có lẽ bạn đúng. Tự nhiên tôi chợt nghĩ ra một chuyện. nếu có 4 người đến từ Mỹ, Úc, Anh và Việt Nam và họ ngồi chung một bàn với nhau, vậy ai sẽ phát là người phát âm chuẩn khi họ nói tiếng anh ? và cái người việt nam trong trường hợp này sẽ phát âm thế nào để hợp với họ ? 
Và câu hỏi thứ hai, vấn đề gì quan trọng nhất đối với bạn khi bạn học ngoại ngữ ?
Tôi nghĩ rằng có rất nhiều ý kiến sẽ đồng ý với tôi rằng : “ đó là giao tiếp”, điều đó có nghĩa là sử dụng ngôn ngữ như công cụ giao tiếp để nói chuyện với người nước ngoài và làm cho họ hiểu những gì mình đang nói và cũng như mình hiểu những gì họ nói, và kết thúc một thương vụ làm ăn nào đó. 
Thật vây, ngôn ngữ là phương tiện để giao tiếp cho bạn truyền đạt những gì bạn muốn nói tới người khác và đảm bảo rằng phải người nghe phải hiểu đúng những gì bạn nói… đó là đúng về nội dung. Họ sẽ cảm thấy hạnh phúc và tự tin hơn khi nói chuyện với bạn nếu họ hiểu chính xác bạn muốn nói gì và cũng chẳng quan tâm đến phát ẩm của bạn là đúng hay sai. 
Để tôi kể cho ban nghe về câu chuyện của tôi khi tôi làm việc cho một công ty việt nam có văn phòng đại diện tại Myanmar: 
Người bạn của tôi tên Việt, anh ấy làm việc cho một công ty chuyên kinh doanh thép. Chúng tôi đã chấp nhận lời mời tham gia một buổi tiệc của một người bạn chúng tôi ( anh ấy là người Myanmar). Khi chúng tôi say xưa nói về những thói quen của người việt nam,và tôi có chút e dè khi nghe bạn tôi nói về văn hóa uống bia của người việt” .Thật tình mà nói, Mr Việt nói tiếng anh rất tốt đôi lúc phát âm giống như người nước ngoài nhưng chúng tôi chỉ hiểu có khoảng 50% anh ấy nói cái gì. Nhưng khi tôi nói về một số vấn đề tại việt nam thì họ đều hiểu hoàn toàn những gì tôi nói và chúng tôi chỉ nhìn nhau mà cười. 
Và một trường hợp khác, khi nhân viên kinh doanh của tôi sắp xếp một cuộc hẹn với một khách hàng tiềm năng vào ngày sau. Bạn biết không, tôi đã rất hào hứng với vị khách này vì họ có thể nói tiếng anh, ở Myanmar thời gian đó để tìm một nhân viên sử dụng tốt ngoại ngữ rất đắc tiền, họ chỉ có thể giao tiếp cơ bản với bạn …chủ yếu là thông qua phiên dịch, có khi người phiên dịch của bạn cũng bận rộn…thì làm thế nào đây? Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy hạnh phúc. Và rồi ngày mai cũng đã đến, bạn biết đó tôi luôn là một người đúng giờ. Tôi đã đến sớm hơn và chờ đợi họ. 10 phút sau, có hai người tiến tới tôi và một người con gái giới thiệu với tôi rằng: “ chào, david ..đây là giám đốc của công ty chúng tôi – ngài Thet” và sau đó chúng tôi đến một cái phòng khác. Khi tôi kết thúc giới thiệu về công ty cũng như bản thân mình. Sau đó, tôi nhanh chóng giới thiệu về sảm phẩm của công ty chúng tôi, khoảng 5 phút sau trong khi tôi vẫn đang nói, ngài Thet nói : “ xin lỗi, david … anh có thể lặp lại và nói chậm tí được không, tôi không giỏi tiếng anh cho lắm”. Tôi đã nghĩ rằng hình như mình đã sai trong cách tiếp cận, và tôi nhớ lại tình huống tương tự đã xảy ra với bạn tôi trước đó, thế là tôi thay đổi ngay cách nói chuyện. May mắn thay, tôi đã nhận được cuộc hẹn khác để bàn về họp đồng ngay sau đó từ vị giám đốc này. 
Nếu tôi nói rằng : “ có nhiều người sống chung một đất nước, nhưng thỉnh thoảng họ không hiểu nhau khi dùng tiếng anh để giao tiếp”, tôi nghĩ rằng sẽ có một vài ý kiến đồng ý và không đồng ý với tôi. Được rồi, tôi sẽ cho bạn biết tại sao ?
Tôi nghĩ chắc chắn bạn biết đất nước trung quốc, một trong những quốc gia có diện tích rộng và dân số nhiều nhất trên thế giới, ở mỗi vùng tại trung quốc họ thường sử dụng tiếng địa phương để giao tiếp với nhau.. lấy ví dụ như thượng hải ở miền bắc trung quốc và quảng đông ở miền nam trung quốc. 
Bạn biết đó, ở thượng hải họ thường sử dụng tiếng thượng hải để nói chuyện với nhau và cũng như ở quảng đông họ chủ yếu dùng tiếng quảng. Họ chỉ sử dụng tiếng phổ thông nói chuyện với người từ nơi khác không phải là người địa phương của họ. Nhưng thỉnh thoảng người thượng hải không hiểu những gì người quảng đông nói mặc dù họ đang sử dụng tiếng phổ thông để nói chuyện với nhau bởi vì cách phát âm và nói chuyện của họ khác nhau. 
Tôi vẫn còn nhớ vào ngày đó năm 2013. Khi tôi làm hướng dẫn cho một công ty du lịch va tiếp đón một đoàn đến từ Singapore. Tất cả có 10 người một nữa là trẻ và còn lại là lớn tuổi, họ là một gia đình. Khi tôi đón họ ở sân bay tân sơn nhất và trên đường trở về khách sạn, tôi đã giới thiệu một số điều về thành phố hồ chí minh, nhưng một số anh bạn trẻ tuổi nói với tôi rằng : “ xin lỗi david, anh nói chậm lại được không tôi nghe hiểu một nữa những gì anh nói nảy giờ” nhưng hầu hết những người già trên xe thì lại nói : “ không đâu, david nói rất rõ ràng tôi nghe được hết mà, giống như người hoa nói tiếng hoa vậy đó”…ngay lúc đó tôi hỏi mấy cụ già .. “ xin lỗi, cụ nói gì vậy tôi nghe không rõ”.. sau đó có anh bạn trẻ nói với tôi “ gì thế? Anh là hướng dẫn viên tiếng hoa … ông nội tôi nói rõ ràng như vậy mà anh nghe không hiểu sao… anh có biết nói tiếng hoa không đó ?” 
Vậy vấn đề gì đã xảy ra ? Có lẽ, thỉnh thoảng cách phát âm và nói chuyện của người già không giống với người trẻ tuổi, nhưng nếu họ cùng gia đình với nhau thì sẽ dễ dàng hiểu được những gì họ nói. 
Vì vậy, “ đừng chú tâm vào cách phát âm của bạn, người ta chỉ quan tâm đến bạn nói cái gì” 
Điều thứ hai, tôi muốn chia sẽ với bạn rằng tại sao tôi khuyên bạn nên bỏ qua cái quan điểm về “ phát âm chuẩn”. theo một nghiên cứu về thống kê xã hội cho đến năm 2014, có rất nhiều công ty của nước ngoài có vốn đầu tư vào việt nam ở rất nhiều lĩnh vực khác nhau, và có rất nhiều công ty đã thành lập lâu năm ở việt nam. Tôi tin rằng bạn sẽ cảm thấy vui với thông tin mà tôi cung cấp. đó là một lần tôi có hẹn với chủ của một tiệm bánh để giới thiệu cũng như bán sản phẩm của tôi. Đó là lần đầu tiên tôi gặp ông ta mà ông ta đã nhận ra tôi đến từ việt nam. Ông ấy làm tôi rất ngạc nhiên. 
Trong suốt quá trình nói chuyện với ông ta để giới thiệu sảm phẩm, thỉnh thoảng tôi cảm tháy không tự tin lắm với vốn tiếng anh của mình, sau khi kết thúc việc gới thiệu về sảm phẩm tôi nhanh chóng nói lời xin lỗi nếu ông không hiểu lắm tôi có thể giới thiệu một lần nữa. Ngay lúc đó, ông ta nói : “ không cần đâu anh bạn trẻ à, tôi hiểu những gì anh nói mà, tôi nhìn được sự e dè trong đôi mắt anh trong lúc anh giới thiêu về sản phẩm của mình. Anh có biết không, tôi đã làm việc tại việt nam gần 10 năm cho một tập đoàn nước ngoài. Trong công ty tôi có nhiều nhân viên và đối tác là người việt nam vì thế tôi hiểu cách nói tiếng anh của người việt, vì thấy anh đừng bận tâm quá việc đó” 
Trong lúc tôi tìm hiểu nguyên nhân trên, tôi đột nhiên phát hiện ra một quy luật của tâm lý, mà tôi gọi là : “ quy tắc tương đồng” nó có nghĩa là : trong một môi trường như nhau khi bạn làm việc cùng nhau trong một thời gian dài, thỉnh thoảng bạn của bạn hoặc đối tác của bạn nói về một vấn đề nào đó… không cần đợi họ kết thúc câu truyện họ đang kể, nhưng bạn có thể hiểu được họ muốn nói gì, đúng không ? tôi đoán rằng có rất nhiều bạn sẽ đồng ý với tôi về điểm này. 
Đó là lý do tại sao, khi bạn làm việc với vị trí trợ lý giám đốc khoảng 2 năm, bạn có thể hiểu ý người sếp của bạn. có khi bạn đã chuẩn bị sẵn sang mọi thứ cho cuộc hợp trước khi sếp của bạn nói : “ hãy chuẩn bị mọi tài liệu cho cuộc họp hôm nay” 
Giống như bạn là hướng dẫn viên du lịch sử dụng tiếng anh thường hướng dẫn tuyến tham quan đồng bằng sông cữu long mỗi ngày, khi bạn đang trên đường cao tốc để tới thành phố Mỹ Tho, bên cạnh tuyến đường cao tốc là một cánh đồng lúa mênh mông và bên trên cánh đồng lúa đó thỉnh thoảng bạn sẽ rất rất nhiều ngôi mộ. và đột nhiên, những người khách của bạn sẽ hỏi bạn…. bên trong cánh đồng lúc là cái gì vậy ? 
Khi bạn nói cho họ biết đó là cái gì và giải thích tường tận cho họ hiểu tại sao phải đặt nó ở đó, họ sẽ ngừng hỏi bạnj, từ ngạc nhiên cho tới ngưỡng mộ bạn giống như là một vị anh hung nào đó trong trái tim họ. và nếu như ngày mai, nếu bạn tiếp tục với một nhóm khác…. Và theo phản xạ hằng ngày, khi xe trên đường cao tốc…..bạn chỉ liếc mắc nhìn những vị khách của bạn đang đưa mắt sang bên đường và chẳng cần đợi họ hỏi bạn về những câu tương tự như thế. Có lẽ, bạn sẽ nói cho họ biết rằng : “ tôi nghĩ, các bạn muốn hỏi tôi cái gì trên cánh đồng vậy và tại sao lại thế, phải không ? ” 
Và một điều rút ra rằng “ khi làm việc cùng nhau trong một môi trường, bạn sẽ hiểu những gì họ đang muốn nói ”

Thói quen thứ hai : " trau dồi vốn hiểu biết của bạn ở nhiều vấn đề khác nhau "
Khi bạn đọc tới thói quen nầy, tôi tin rằng bạn sẽ ngạc nhiên. Hầu hết những người học ngoại ngữ đều nói rằng :” khi học ngoại ngữ, họ chỉ tập trung vào những giáo trình được biên soạn biên soạn bởi những giáo viên của họ tại các trung tâm ngoại ngữ hoặc những giáo sư tại các trường đại học nổi tiếng. 
Nhưng nếu bạn theo phương pháp này để học trong thời gian dài… có lẽ một số bạn có cảm giác đã sai! Tại sao tôi nói thế ? tôi nghĩ sẽ có nhiều người đồng ý với tôi : “ trong thời gian dài bạn không nâng cao được vốn ngoại ngữ của mình và có cảm giác chán nản khi đi học và đặc biệt là không được tiếp cận tới những vấn đề mình muốn học, tìm hiểu, chuyện sâu” 
Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó khi tôi làm việc tại Myanmar, khi tôi tham gia một buổi tiệc thân mật với Mr Henry ( đồng nghiệp của tôi ở Myanmar ) từ một lời mời chính thức của tổng quản lý công ty Loi Hein ( xin nói thêm, Loi Hein là một công ty rất nổi tiếng ở Myanmar tương tự như tập đoàn tân hiệp phát ở Việt Nam chuyên sản xuất nước uống và chiếm hơn 50% thị phần các loại nước uống tại Myanmar )
Chúng tôi cùng nhau ăn tối và nói rát nhiều thứ về việt nam cũng như Myanmar. Ban biết đó, tôi là một hướng dẫn viên du lịch trước đó, cho nên chủ đề chính được tôi nhắc đến có liên quan về du lịch như các thói quen của người việt, những điểm du lịch nổi tiếng. Nhưng khi Mr Henry và Mr Zaw, họ nói chuyện với nhau về vấn đề kỹ thuật, thị trường và chính sách đầu tư của việt nam cho người nước ngoài .. tôi đột nhiên không hiểu nội dung họ đang nói tới. Và dĩ nhiên ngay lúc đó, tôi bắt chuyện với người khác bằng những chủ đề và câu chuyện quen thuộc của tôi. 
Vậy tôi muốn chia sẽ gì với bạn thông qua câu truyện này ? 
Bạn thấy đó, nếu bạn có vốn kiến thức sâu có thể giúp bạn nắm bắt và nhận nhiều thông tin từ đối tác, đồng nghiệp, bạn bè… cũng như là trong một buổi tiệc, bạn sẽ hiểu những gì họ muốn nói và có thể gia nhập câu chuyện với họ bằng vốn ngoại ngữ của mình. Chắc chắn rằng là bạn sẽ tự tin hơn trong một buổi tiệc nào đó hay tạo một cuộc hẹn với đối tác, bên cạnh đó còn thể hiện vốn hiểu biết sâu rộng của bạn. 
Vậy làm thế nào để mở rộng vốn kiến thức của bạn ? 
Ngày nay, với sự phát triển mạnh mẽ của khoa học kỹ thuật , đặc biệt là sự phổ biến của internet, việc làm phong phú kiến thức của bạn sẽ rất dễ dàng. Chỉ với một vài từ khóa với những chủ để liên quan mà bạn quan tâm thông qua công cụ tìm kiếm google sẽ được hiện ra rất nhiều thông tin. Nhưng, bạn nên cẩn thận trong việc chọn lựa thông tin bởi vì google là một trong những địa chỉ xã hội rất mở. Mọi người có thể chia sẽ bất cứ thứ gì mà không cần chịu trách nhiệm về những gì họ làm. Một kỹ xảo để giúp bạn lựa chọn thông tin là : “ lấy thông tin từ nhiều địa chỉ khác nhau” và hiễn nhiên là nội dung sẽ giống nhau ở nhiều bài viết khác nhau sẽ cho kết quả làm chúng ta yên tâm hơn.
Khi kết thúc buổi tiệc, tôi cùng vơi Mr Henry trở về nhà để chuẩn bị cho công việc ngày mai. Trong đầu tôi luôn suy nghĩ về buổi tiệc tối nay. Nếu trường hợp này xảy ra một lần nữa có lẽ tôi đã thất bại trong cách giao tiếp vì sẽ hết chủ đề để nói chuyện với họ và trước hết là hình ảnh của mình một vị trí quản lý kinh doanh sẽ không còn phù hợp nữa. Và thế là, tôi tìm biện pháp để khắc phục nó ngay…. Mỗi ngày tôi dành khoảng 10 phút để đọc nhiều tin tức liên quan tới nhiều vấn đề khác nhau. Chỉ 2 tuần sau, tôi cảm nhận mình có sự khác biệt rõ ràng và một cơ hội để tôi thử nghiệm vấn đề này. 
Tôi nhận lời mời từ một người bạn mới của tôi ( tôi quen anh ấy trên chuyền bay trở về Myanmar sau khi kết thúc tết truyền thống tại việt nam, chúng tôi ngồi kế nhau, và cùng nhau nói chuyện chia sẽ một số vấn đề cá nhân và trở thành bạn, nhân lúc đó anh ấy cũng xin số điện thoại cũng như ngỏ ý mời tôi cùng ăn tối vào ngày gần nhất ) 
Tối hôm dó, chúng tôi gặp mặt tại một nhà hàng địa phương với cái phong cảnh rất đẹp và dĩ nhiên là có khá nhiều người địa phương ở đó. Tôi tặng anh ấy một lọ nước hoa từ việt nam, anh ấy rất vui mừng… Và chúng tôi cùng nhau ăn tối và nói rất nhiều chuyện, chủ đề với nhau từ thói quen, gia đình, công việc, chính trị…anh ấy nói với tôi : “ David, tôi không ngờ anh hiểu nhiều thứ về đất nước của tôi thế”. Bạn biết không, kết thúc buổi tiệc, khi tôi về tới nhà cảm giác sung sướng và không tin vào những gì đã diễn ra, thật tuyệt phải không ? 
Chính vì vậy, ở thói quen thứ hai, tôi muốn đề cập tới việc các bạn nên mở rộng vốn hiểu biết của mình ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Không chỉ giúp ít các bạn trong việc học ngoại ngữ làm chúng ta nắm bắt nội dung và vấn đề người khác nói nhanh hơn, bên cạnh đó nó cũng là một kỹ năng giao tiếp phải làm cho nhiều người khác ngưỡng mộ về bạn, về vốn hiểu biết của chính bạn..

Thói quen thứ ba : bắt đầu bằng những thứ đơn giản nhất ! 
Ở thói quen này, các bạn bắt đầu bằng những thứ đơn giản nhất đó là các bạn sẽ bắt đầu bằng những từ ngữ thông thường. Những từ ngữ thông thường nó không bao gồm những từ ngữ chuyên môn trong bất cứ lĩnh vực nào cả.
Vậy những từ ngữ thế nào mới gọi là từ ngữ chuyên ngành, chẳng hạn khi chúng ta đề cập tới lĩnh vực hàng tiêu dung ( FMCG : food moving consumer goods ) thì có hang loạt từ ngữ chuyên môn lien quan như : người tiêu dùng, nhà phân phối, đại lý cấp 1,2,3 … hay điểm mua hàng… tôi nghĩ rằng các bạn hiểu thế nào là những từ ngữ chuyên môn. Vậy ở thói quen này tại sao tôi lại khuyên các bạn bắt đâù bằng những từ ngữ thông dụng nhất hay nói chính xác hơn là hãy kiểm soát, nắm chắt và sử dụng linh hoạt các từ ngữ thông dụng này để diễn đạt bắt cứ vấn đề gì trong cuộc sống, trong các lĩnh vực khác nhau.
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về câu chuyện của tôi khi tôi còn làm hướng dẫn viên du lịch. Tôi nhớ cách đây cũng không lâu, khi tôi làm hướng dẫn cho một nhóm khách chỉ có 4 người đến từ Thẩm Quyến, họ nghỉ mát tại mũi né 4 ngày ( Mũi né là một điểm du lịch khá nổi tiếng ở việt nam cách thanh phố hồ chí minh khoảng 250 km về hướng đông bắc). trong đó có 2 người là cảnh sát viên đã về hưu, còn 2 người còn lại là doanh nhân theo cách họ chia sẽ với tôi… họ có hệ thống cửa hàng thời trang ở các thành phố lớn như : bắc kinh, thượng hải, thẩm quyến, quảng châu… khi chúng tôi nói về việc kinh doanh, tôi chia sẽ với họ về công việc tôi đã từng làm tại Myanmar và chia sẽ với họ về công việc chính của tôi là quản lý nhóm nhân viên kinh doanh, trực tiếp bán hang vào kênh Horeca và chịu trách nhiệm về doanh số đối với nhà phân phối, tuy nhiên tới đó tôi lại quên “ nhà phân phối” trong tiếng hoa nói như thế nào, thế là tôi nói bằng tiếng anh “ distributors”, nếu bạn nào từng làm việc với một số đối tượng khách hoa thì các bạn sẽ hiểu khả năng dùng tiếng anh của họ như thế nào rồi đó..thế là tôi lặp đi lặp lại 3 lần bằng tiếng anh, nhưng họ hoàn toàn không hiểu. Thế là tôi dùng những từ ngữ thông thường nhất để giải thích cho họ hiểu những vấn đề lien quan đến công việc thay vì sử dụng những từ ngữ chuyên ngành sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Và câu chuyện thứ hai, tôi muốn kể với bạn đó là thói quen của tôi khi làm việc ở Myanmar. Vào những ngày cuối tuần, tôi thường mời họ dùng café tại một khách sạn 5 sao khá sang trọng bên trong công viên Kandawgy đó là khách sạn kandawgy ( còn về phí tiếp đãi khách thì đó là do công ty chi trả, nên tôi có thể tận dụng những ngày nghĩ mà than mặt hơn với khách hang của chính công ty mình ) 
Một buổi sang ngày chủ nhật, rất đẹp trời, vẫn như thường lệ tôi mời khách của tôi dùng café và chúng tôi chia sẽ những hiểu biết của nhau về đất nước, con người, thói quen…. Như tôi đã từng nói làm trước đây khi tham dự những buổi tiệc thân mật. đột nhiên người bạn của tôi hỏi tôi, David anh có biết “tanaka” không ?? tôi nói không… tôi không biết cái gì gọi là tanaka , vậy tanaka là cái gì ??
Người bạn của tôi, chỉ tôi nhìn về phía cô gái phục vụ và nói, a nhìn lên khuôn mặt cô ấy kìa, cái mà cô ấy thoa ở hai bên gò má gọi là “tanaka”. Khi đến Myanmar người ta gọi đó là tanaka,chỉ cần nói “tanaka” là mọi người đều biết đó là một dạng bột sệt triết xuất từ cây tram trắng, có công dụng dưỡng da, chống nắng, như một loại mỹ phẩm dùng riêng và được người Myanmar rất thích sử dụng. sau khi nghe người bạn của tôi giải thích một hồi lâu tôi mới biết thì ra đó là một dạng mỹ phẩm của quý bà tại Myanmar. 
Và khi chúng tôi gọi thức ăn, cùng nhau ăn sáng thì tôi nói một câu mà làm anh ta ngớ người ra và hỏi tôi : anh nói gì vậy David ?? vì anh ấy là người hoa, nên tôi dùng cụm từ : “ chi yi ge, shao yi ge” cụm từ này trong tiếng trung có nghĩ là ăn nhiệt tình vào nhé, đừng có khách sáo. Nhưng tôi thật ngạc nhiên vì anh ấy không hiểu, có lẽ là do vùng miền, và thói quen sử dụng từ ngữ hằng ngày nên anh ấy không hiểu… và dĩ nhiên anh ấy hiểu rõ ý của tôi sau khi nghe tôi giải thích và chúng tôi tiếp tục tò chuyện. 

Tại sao tôi lại kể bạn nghe hai câu chuyện này, vì trong cuộc sống có những lúc ngay chính chúng ta sử dụng tiếng việt mà còn không hiểu được ý của nhau khi dùng từ địa phương, hay đi một nơi khác công tác dài ngày. Hya là trong chính môi trường làm việc với những người nước ngoài họ hay sử dụng từ ngữ chuyên ngành hay từ địa phương để nói với bạn cho chuyên nghiệp, hay tiết kiệm thời gian.. nếu như bạn biết hiểu những từ đó thì quá tốt, còn không hiểu thì bạn sẽ làm thế nào ??
Tức nhiên, bạn sẽ đồng ý với tôi rằng : chúng ta sẽ hỏi lại và điều dĩ nhiên là họ sẽ dùng những từ ngữ hoặc cụm từ thông dụng nhất để giải thich cho bạn hiểu, phải không ? và chúng ta cũng vậy…. khi chúng ta quên một từ ngữ chuyên ngành hay thông dụng nào đó chúng ta cũng hay dùng những từ ngữ khác để giải thích để người đối diện hiểu ý mình muốn nói. 
Và theo một quan sát của tôi rằng, nếu bạn kiểm soát được 70-80% vốn từ vựng thông dùng sẽ giúp bạn làm chủ cuộc nói chuyện mà không e ngại điều gì khác. Còn nếu ngược lại, bạn chỉ hiểu vồn từ chuyên ngành mà bỏ quên đi những từ ngữ thông dụng sẽ không thể giúp bạn truyền đạt được nội dung bạn muốn nói. 
Mình cho một ví dụ nhé : nếu bạn nhớ trong tiếng cái chai nói là : “ bottle” nhưng bạn muốn diễn đạt theo ý : “ đem cho mỗi nhân viên mỗi người một cái chai để đựng đồ vật … nếu bạn không nhớ những từ ngữ khác như : mỗi nhân viên, đem, đò vật” thì bạn chỉ ú ớ với cái vật chính là cái chai… còn nếu bạn kiểm soát được những từ ngữ thông thường mà quên từ chính mà chúng ta đề cập là “ cái chai”… thì bạn có thể dùng những từ ngữ khác để diễn ta làm cho mọi người khác hiểu ý đồ mà bạn muốn nói. 
Chính vì vậy, ở thói quen thứ ba này, các bạn hãy bắt đầu và kiểm soát những từ ngữ đơn giản và thông dụng nhất, nói cách khác nắm chặt 70-80% từ ngữ thông dụng.

Thói quen thứ tư : hãy luyện tập tốt kỹ năng nói và viết: 
Thông thường khi học một ngoại ngữ tại các trung tâm, hay tại chính chuyên ngành mình học, bạn luôn được các thầy rèn luyện và bắt bạn thao tác trọn vẹn 4 kỹ năng : nghe, nói, đọc, viết. vậy tại sao tôi lại khuyên bạn chỉ nên thực tập hai kỹ năng nói và viết thôi….. mọi vấn đề đều có nguyên nhân của nó, để tôi giải thích cho bạn biết. 
Thật sự từ khi ngồi trên ghế nhà trường được rèn luyện rất nhiều kỹ năng về ngoại ngữ hay tại các trung tâm ngoại ngữ cũng vậy, nhưng khi bạn bắt đầu một công việc tại môt môi trường làm việc hoàn toàn mới thì mọi chuyện lại khác… từ lúc bạn nhận được một cuộc điện thoại phỏng vấn và tới lúc đi làm tại công ty thì xuyên suốt quá trình bạn làm việc chỉ sử dụng duy nhất hai kỹ năng đó là nói và viết trong công việc. 
Khi tôi kể trường hợp này thì sẽ có vài bạn sẽ đồng ý với tôi. Bạn có thể thấy rằng có nhiều bạn đạt được nhiều chứng chỉ ngoại ngữ với điểm số rất cao như TOEIC 800 hay tốt nghiệp chuyên ngành tiếng anh với loại giỏi tuy nhiên lại không thật sự thành công trong giao tiếp trong môi trường làm việc phải mất một thời gian để hòa nhập hoặc tranh thủ thời gian đi học thêm các lớp về speaking và writing…. Tại sao như vậy, vì các bạn chưa thật sự đầu tư và tạo một thói quen đối với hai kỹ năng như ở thói quen thứ tư mà tôi đề cập tới, thay vào đó là các bạn cứ suy nghĩ khi các bạn nghe tốt những đoạn video hay giỏi ngữ pháp sẽ giúp các bạn học tốt hơn ngoại ngữ, điều đó chỉ làm cho bộ não của các bạn thêm mệt mõi và máy móc khi nhòi nhét hàng đóng công thức về ngữ pháp hay căng tai hằng đêm và nghe đi nghe lại hàng chục lần đoạn video này nói về vấn đề gì…. Nhưng thực tế khi đi làm không một nhà tuyển dụng nào yêu cầu bạn nghe đoạn video này rồi dịch lại cho họ hay yêu cầu bạn viết một đoạn giới thiệu về bản thân bạn rồi đọc cho họ nghe …nhà tuyển dụng cần giao tiếp, cần truyền đạt thông tin bằng ánh mắt, nụ cười và sự tự nhiên trên khuôn mặt bạn, cần bạn có thể viết thư trả lời email …. Hãy bỏ thói quen đó đi và làm những thứ đơn giản nhất theo thói quen thứ tư mà tôi sẽ trình bày sau đây chỉ tập trung vào nói và viết : 
Trước hết bạn hãy tập và tự tạo cho mình thói quen: “nói và viết tự do” trong thời gian đầu. Vậy thế nào là “nói và viết tự do” đó là khi đang thảo luận hay nghĩ về cái gì bạn cứ diễn tả bằng ngôn ngữ bạn học theo cách của bạn, không gò bó, không ngữ pháp, không chuẩn hay theo cách mà mọi người vẫn gọi là “nói tiếng bồi” và hãy viết ra theo lối viết của bạn, chẳng cần câu cú, cũng chẳng cần ngữ pháp…và một số bạn sẽ ngạc nhiên sao tôi lại xúi giục các bạn làm vậy… ! 
Điều quan trọng của một người học ngoại ngữ là họ có thể sử dụng được ngôn ngữ họ muốn học, chính cái cách nói và viết tự do này là chất xúc tác để giúp họ tự tin hơn trong giao tiếp của mình vào tạo điều kiện cho bước phát triển về mọi mặt trong việc học ngoại ngữ. Bạn sẽ đồng ý với tôi rằng, có rất nhiều bác tài xế chạy xe ôm vẫn nói chuyện hiên ngang và giới thiệu cho rất nhiều khách tây balo sang việt nam đi du lịch cần một tham quan thành phố với phương tiện xe gắn máy…. Trong khi đó có rất nhiều bạn sinh viên tốt nghiệp ra trường lại không thể giao tiếp được với người nước ngoài, lý do tại sao ??? 
Tại vì trong đầu các bạn luồn nghĩ về ngữ pháp, phát âm chuẩn, cách dùng từ….khi các bạn vừa sắp xếp xong một câu hoàn chỉnh để nói, tôi cam đoan không còn ai ngồi đó mà nói chuyện với bạn…. trong khi đó, những bác chạy xem ôm vì cuộc sống mưu sinh cứ nói, biết gì nói đó, nói không được thì ra dấu hiệu …chẳng suy nghĩ, đắn đo… nhưng vẫn là các bậc thầy trong truyền đạt ở một khía canh nào đó, vẫn làm cho người khác hiểu.. khỉ hỏi thì họ nói, chẳng học trường lớp nào hết, mấy đứa cháu ở nhà hỏi nó mấy từ rồi ráp vô và nói, vậy thôi ! 
Các bạn có thể thấy sức mạnh của sự tự tin ở bước đầu chính là nói tự do. Còn về phần viết thì sao, tôi lại khuyên cũng nên viết tự do, nghĩ gì viết nấy…khi nói về văn viết thì có thể thấy nó khó hơn rất nhiều lần so với văn nói, vì khi viết cần câu cú, văn phạm, sự liên kết giữa các giới từ và mệnh đề chuyển tiếp…và tức nhiên để viết một bài văn chặt chẽ và đúng yêu cầu cần có một thời gian, nhưng đầu tiên là bạn cũng nên viết một cách tự do…. Để tự bạn cảm thấy mình cũng có khả năng viết và khi viết thì lượng từ vựng để sử dụng trong lúc nói sẽ được nhớ lâu hơn….! 
Khi các bạn đã tự tin trong cách nói và viết tự do ở bước đầu, thì đây là lúc chúng ta nên căn nhắc và chỉnh sữa lại cách nói và cách viết của mình cho đúng văn phạm hơn. Tại sao lại chỉnh sữa lại cho đúng văn phạm hơn trong cách nói và viết khi bạn cảm thấy cách nói và cách viết như vậy vẫn ổn, vẫn làm cho người nghe và người đọc tiếp nhận thư từ của bạn vẫn hiểu nội dung mặc dù có cảm giác hơi khó chịu khi nghe chúng ta nói và cách dùng từ hơi quá thô. Vì đó là giai đoạn đầu tiên chúng ta học một ngoại ngữ và để tạo cho mình mạnh dạn, thuần thục và để tạo cho mình một cảm giác…. “ tôi có thể sử dụng tốt ngoại ngữ đó” thì đã đến lúc hãy nghiêm chỉnh lại, chỉnh sữa lại trong môi trường sẽ đi làm việc ở công ty, cung như sẽ tiếp xúc với các đối tác ngoại quốc.

Khi bạn đã cảm thấy mình sử dụng ngoại ngữ một cách thuần thục ở thói quen thứ tư rồi, thì hãy làm mình chuyên nghiệp hơn bằng thói quen thứ năm nha ! 

Thói quen thứ năm : tham gia một khoá học ngắn về từ vựng chuyên nghành:
Đọc tiêu đề này có lẽ nó không giống với thói quen chút nào, vậy tại sao tôi lại viết như vậy vì thật sự với sự bùng nổ và phát triển hết sức mạnh mãnh của công nghệ thông tin, đặc biệt là lượng truy cập và phổ cập internet ở việt nam được đánh giá rất cao, thì bạn có thể tìm kiếm rất nhiều chủ đề từ vựng chuyên ngành thông qua công cụ tìm kiếm là google để tự học, thế nhưng có một số bạn muốn cảm nhận trãi nghiệm thực tế và cần có môi trường tiếp xúc để sử dụng tốt hơn, thì tôi khuyên bạn nên đắng ký khoá học ngắn hạn về chuyên đề từ vựng đó… như tiếng anh thương mại, tiếng anh trong khách sạn, tiếng anh du lịch là một ví dụ chẳng hạn. 
Một khi bạn đã tự tin ở thói quen thứ tư rồi, thì lúc bạn cần một môi trường thật sự chuyên nghiệp, nghĩa là chúng ta sẽ dung và sử dụng những từ ngữ chuyên ngành trong giao tiếp và ứng dụng thự tế. vì như tôi đã chia sẽ, nhưng lúc đầu bạn học tiếng anh cần quan tâm nhất là ứng dụng được ngay thì cách sử dụng từ ngữ của bạn như thế nào đi nữa cũng luôn được mọi người ủng hộ..tuy nhien sau một thời gian bạn cảm thấy tự tin rồi, thì đay là lúc làm nên sự khác biệt ở một người đang bắt đầu học ngoại ngữ với một người sử dụng công cụ ngoại ngữ này một cách chuyên nghiệp. 
Vậy tại sao, tôi không đề cập thói quen này ở bước thứ tư mà để chúng là thói quen thứ năm, hay tại sao tôi không khuyên bạn nên học từ chuyên ngành trước rồi từ từ tập giao tiếp…vì theo một số bạn bè tôi đã khảo sát và một số nghiên cứu cho rằng, khi đầu óc và tâm trạng bạn luôn ở trạng thái thoải mái, kiểm soát được những từ vựng thông thường thì sẽ giúp bạn tiếp thu hoàn toàn thoải mái và dể dàng những từ vựng chuyên ngành hay là học ở những cấp độ cao hơn. 
Và một vấn đề nữa tại sao, tôi lại khuyên bạn tham gia một khoá học ngắn hạn như vậy trong khi tôi lại nói rằng những từ vựng ấy có thể học trên mạng thông qua các công cụ tìm kiếm như google, youtube… vì thực tế cho thấy, khi các bạn được chia sẽ trong một môi trường có nhiều chất xúc tác như thầy cô hướng dẫn, đồng nghiệp học cùng nhau nhưng hoạt động ở nhiều mảng ngành nghề khác nhau, bạn sẽ nhận được sự chia sẽ thật sự từ họ thông qua việc làm của ho… chẳng hạn sếp của tôi là người anh hay nói thế này, sếp tôi người mỹ ổng lại dung kiểu khác…từ đó sẽ giúp bạn có những cách ứng dụng rất thiết thực khi tiếp xúc với từng đối tượng khác nhau. Và một điều nữa, bạn có bao giờ nghĩ rằng đó là một môi trường tạo sự liên kiết và tạo dựng những mối quan hệ ..nếu bạn nào đã từng đọc qua quyển sách : “ đừng bao giờ đi ăn một mình” của Ferrazi Keite thì bạn sẽ hiểu và đăng kí ngay những khoá học như thế 
Trước khi tôi trở thành một hướng dẫn viên tiếng hoa, thì vốn tiếng hoa của tôi đã sử dụng khá theo đánh giá của tôi, tôi có thể sử dụng ở nhiều lĩnh vực khác nhau…tuy nhiên tôi vẫn tham dự một lớp học ngắn và thi để lấy chứng chỉ tiếng hoa du lịch đó là một quy định bắt buộc nếu tôi không có bằng đại học chuyên ngành tiếng trung hay HSK cấp 5, đó là điều tôi không thích chút nào, vì tôi lúc đó luôn nghĩ rằng… nói được rồi cần chi phải như vậy. nhưng khi tôi tham gia thì tôi mới hiểu rằng không như mình nghĩ… vì đa số những ai chưa tiếp cận với tiếng hoa hay học một cách có thể nói được sẽ không cảm nhận hết ngôn ngữ này, các bạn cứ nghĩ học tiếng phổ thông ( quốc ngữ của trung quốc và là ngôn ngữ sử dụng trung của những người nói tiếng hoa, được sử dụng rộng rãi hơn tiếng quảng đông) là như vậy thôi, nhưng khi tiếp cận tôi mới hiểu… nó rộng vô cùng và tuỳ từng đối tượng, từng quốc gia sẽ có cách sử dụng từ ngữ khác nhau. 
Và một lý do nữa, khi bạn sử dụng từ ngữ đúng trong ngữ cảnh và tình huống sẽ làm cho người nghe, người đối diện bạn cảm thấy thích bạn hơn vì bạn đã hiểu sâu về văn hoá, phong tục , thói quen của họ… hay khi bạn tiếp xúc với người nhật, tại sao bạn lại gập người rất thấp để chào họ mà không thay bằng cái bắt tay vì cũng chỉ là một cách chào hỏi thôi mà ! nhưng điều đó sẽ làm họ cảm thấy thích bạn hơn, hay khi bạn gặp người hoa vào buổi sáng tôi khuyên bạn nên hỏi họ : “ ông/ bà ăn no chưa” điều đó sẽ làm họ ngạc nhiên và thích thú hơn là bạn dung từ : “ xin chào” bằng tiếng hoa, còn nguồn gốc cách dung từ “ ăn no chưa” thì tôi sẽ giải thích ở chuyên đề văn hoá của người hoa sau này. 
Qua đó, các bạn có thể thấy rằng đỉnh cao của việc dung từ ngữ là đúng lúc, đúng chổ… không chỉ thế mà làm cho mọi người có cái nhìn khác hẳn về trình độ ngôn ngữ của bạn mà cả về trình độ hiểu biết của bạn, hãy luyện tập thói quen này khi các bạn đã tự tin với cách nói lưu loát của mình rồi, hãy làm cho chúng ta chuyên nghiệp hơn tỏng mắt của người đối diện khi ta đang sử dụng ngôn ngữ của họ để giao tiếp với họ.

Chia sẽ và chia sẽ là thói quen thứ sáu, mà mình đề cập tới .. nó không chỉ giúp bạn thành công trong việc học ngoại ngữ và còn trong cuộc sống nữa nhé... vì cuộc đời này mọi thứ vốn không tự sinh ra và mất đi ! giúp và được giúp - nhận và sẽ được nhận ! chia sẽ với david về thói quen thứ sáu này nha ! 

Thói quen thứ sáu : hãy chia sẽ với những người xung quanh bạn bằng ngoại ngữ bạn đang học.
Tôi muốn chia sẽ với bạn một kỹ thuật nhỏ để giúp bạn tăng cường và năng cao kỹ năng ngoại ngữ của mình. Đó là chia sẽ với người khác những kinh nghiệm trong việc học ngoại ngữ của bạn bằng chính ngoại ngữ bạn đang học. tại sao tôi lại nói vậy, vì khi bạn chia sẽ với ai về một vấn đề gì đó sẽ giúp bạn cũng cố thêm kiến thức chuyên môn của mình về một vấn đề đó… đề đó sẽ làm cho bộ não của bạn ngày càng khắc sâu hơn về nội dung bạn chia sẽ.
Khi còn trên ghế nhà trường, vào cuối năm 2008, khi cuối năm 2 đại học, trong nhưng những người bạn của tôi rất khá tiếng anh thì tôi lại không thể nào nhét nó vào đầu nổi và tôi nhớ rằng học phí từ lúc đó tới giờ để học tiếng anh khá đắc ( theo tôi biết) cho nên tôi quyết định học ngoại ngữ khác …đó là tiếng trung, thứ nhất vì nó rẻ tiền bạn chỉ cần bỏ ra 500nghin / khóa/ 10 tuần/ 3 buổi… tôi cảm thất rất rẻ so với những ngoại ngữ khác và thế là tôi học. 
Khi học được chừng nữa năm tôi cảm nhận mình đã tiến bộ rất nhiều và tôi thấy rằng mình có thể sử dụng rất tốt để giao tiếp với người hoa đang học tập ở trường học của tôi, tuy nhiên tôi cũng cảm giác dần dường như cái mình cũng đang gặp phải khó khăn gì đó dường như là cứ lẩn quẩn vào những chủ đề, những thứ mình được học và mình sử dụng hằng ngày. Thế là tôi tham gia các câu lạc bộ tiếng hoa để tăng cường khả năng nói của mình thêm. 
Khi tôi tham gia như vậy, tôi cảm giác mình tiến bộ rõ rệt vì tôi được chia sẽ rất nhiều thứ và tiếp xúc với nhiều bạn ở những trình độ khác nhau, họ chia sẽ cho tôi về cách học và tôi cũng vậy. Nhưng tôi vẫn cảm giác vẫn chưa thỏa mãn với chính bản thân và muốn mở rộng thêm nữa, và một điều tôi rút ra được từ việc quan sát thì những người làm chủ một buổi nói chuyện họ được tương tác nhiều hơn là những bạn nhận được chia sẽ , chính vì thế họ được trau dồi rất nhiều qua mỗi buổi offline của câu lạc bộ, bên cạnh đó để chuẩn bị cho một buổi offline về chủ đề cho ngày hôm đó với tinh thần và trách nhiệm buộc họ chuẩn bị khá nhiều từ vựng, nội dung… ngày qua ngày nó hình thành một cơ chế đặc biệt, hay là những phản xạ trong những người ấy… và tôi quyết định sẽ làm giống họ, tôi muốn làm một “speaker”.
Thế nhưng từ lúc suy nghĩ dẫn tới hành động không giống như mình muốn. Đã bao giờ, bạn nghĩ rằng mình sẽ là một giáo viên dạy về ngoại ngữ bạn đang học, hoặc trở thành một gia sư chẳng hạn. có nhiều bạn sẽ nói với tôi rằng… ôi trời ơi, tôi không tự tin vào vốn ngoại ngữ của mình nữa, làm gì mà nghĩ tới chuyện trở thành giáo viên hay gia sư gì đó. Và tôi muốn nói với bạn rằng… tại sao lại không ? tôi đã làm điều đó sau gần 1 năm lấy chứng chỉ C tại ngôi trường tôi đang học để trở thành một gia sư tiếng trung và để thực hiện cái mà tôi nói, để chia sẽ với mọi người muốn học tiếng trung về cách học cấp tốc của tôi cũng như để cũng cố thêm hành trang mới cho mình. 
Bạn thấy đó, vừa học vừa chia sẽ là cách học tốt nhất giúp bạn cũng cố những kiến thức mình đã học và suy nghĩ làm sao để đưa ra một hướng khác phục khi gặp phải tình huống mình chưa gặp. nếu việc chia sẽ nó chỉ mang tính tự do , tức là thích thì làm không thích thì thôi… thì bạn hãy làm giống tôi hãy đặt mình vào trường hợp mang tính : “ trách nhiệm và bắt buộc” đó là dạy học. Vì nó sẽ không giống như lúc bạn thích hay không thích nữa mà bằng cả long tự trọng, hình ảnh, danh dự và trách nhiệm của bạn buộc bạn phải làm cho dù bạn có thích nó hay không…. Bạn có dám trãi qua cái cảm giác thức trắng đêm để giải đáp câu hỏi của học viên và chuẩn bị dạy những gì mới cho họ theo phương pháp bạn nói là sẽ không giống bất cứ một trung tâm nào, và không lệ thuộc vào bất kì giáo trình hay khuôn khổ nào không mà bạn cam đoan rằng sau một tháng ( 90p/ buổi - 2 buổi / tuân/) đối với ngoại ngữ bạn vừa học như tiếng trung, tiếng nhật, tiếng hàn…. ???
Và tôi đã làm được những gì mà tôi cam kết với học viên. Ngay cả khi buổi đầu đi dạy họ hỏi tôi tốt nghiệp trường nào, học vị gì, nhiêu tuổi, có kinh nghiệm gì trong việc dạy tiếng trung… và tôi chỉ trả lời, tôi chẳng có gì hết, chỉ vừa học được một năm  và đương nhiên họ không chấp nhận… đến nỗi tôi phải thuyết phục họ để được dạy miễn phí một tháng đầu nếu cảm thấy kết quả thì hãy trả tiền , không thì thôi….. và thế là có người đồng ý và có người không, nhưng dẫu sao tới tận ngày hôm nay cũng hơn 3 năm gắn bó với nghề hướng dẫn viên và gia sư tiếng trung này, khi tôi chia sẽ những vấn đề này tới mọi người thì tôi cũng thầm cám ơn những người đó đã cho tôi cơ hội để làm những điều mà hai người bạn thân của tôi lúc học đã nói : “ cũng may là mày điên mà còn có ý thức”. tôi thích câu nói đó của hai người bạn tôi, tuổi trẻ là những khát khao, khám phá bản năng và đặc biệt là thực hiện cái suy nghĩ “ điên rồ” trong con người mình. Những điều đó là những trãi nghiệm tuyệt vời trong cuộc sống của bạn. 
Vậy tóm lại ở thói quen này, tôi chỉ muốn chia sẽ với bạn là hãy chia sẽ cái mình biết và học được bằng hiểu biết và bằng ngoại ngữ mình học với những bạn bè, với những ai quan tâm, bằng cách này hay cách khác mà bạn suy nghĩ…nó sẽ làm cho bạn mở rộng và nâng cao thêm kỹ năng của mình trong việc học và tiếp thu một ngoại ngữ mới.

Cùng nhau tham khảo thói quen cuối cùng trong loạt bài viết của david về : " 7 thói quen giúp bạn học tốt một ngoại ngữ mới" ! 

Thói quen thứ bảy : hãy bắt chước cách phát âm của người bản ngữ đối với ngoại ngữ mà bạn đang theo đuổi.
Khi bạn đọc xong và tiếp cận với 6 thói quen trên thì hãy quay trở ngược lại với thói quen thứ nhất để đói chiếu với thói quen thứ 7 này. Ở thói quen đầu tiên tôi khuyên bạn nên bỏ đi hay tạm quên đi cách phát âm chuẩn ở bước bắt đầu một ngoại ngữ… thì ở thói quen cuối này tôi lại muốn bạn bắt đầu học theo cách phát âm của quốc gia, dân tộc sử dụng ngoại ngữ mà bạn đang học, như tiếng anh bạn có thể học theo cách phát âm theo giọng Mỹ, Anh, Úc… ! 
Tại sao, không học theo cách phát âm của họ ở bước đầu tiên mà lại là bước cuối cùng. Bạn biết đấy, cũng giống như một bài toán sao ta không làm những bài tập dễ trước để lấy điểm số cao hơn tỏng khi đó những bài toán khó chỉ mang tính chất phân loại học sinh và chiếm điểm số khá nhỏ trong kết cấu một đề thi. 
Với lại bạn biết đấy, có bao nhiêu người bắt chước mà giống giọng người bản xứ ? sẽ có trường hợp đó.. nhưng rất ít và có nếu họ sinh ra tại nước sở tại, hoặc đi làm , hoặc đi học ở quốc gia đó trong khoảng thời gian khá lâu…nhưng bạn hãy làm một phép tính toán về con số “ 0” cho khoản tiền để đầu tư cho chính mình đi học bên đó… hoặc bạn thử nhẫm số tiền hàng tháng bạn dành cho các trung tâm ngoại ngữ có người bản xứ dạy ơ việt nam ? bạn biết hội anh văn việt mỹ chứ ?? khoảng bao nhiêu cho một tháng học cùng với giáo viên bản địa… ? và chi phí bạn phải chi trả là bao nhiêu cho việc học liên tiếp ở đó… và cuối cùng, bạn có chắc rằng bạn sẽ phát âm chuẩn theo giọng người bản xứ không ? 
Bạn thấy đó, nam diễn viên Thành Long ( Jackie chan ) học ngoại ngữ và cũng từng có nhiều giáo viên bản ngữ dạy cho anh ấy theo giọng mỹ vì anh ấy cũng sinh sống ở mỹ thế nhưng ban vẫn nhận ra được giọng dặc trưng của người châu á và cách phát âm của anh ấy đôi lúc có sự lai tạp giữa hoa và anh… nhưng điều quan trọng là hầu hết anh ấy đi đến quốc gia sử dụng tiếng anh nào mọi người vẫn hiểu anh ấy nói. Và bạn cũng thấy rõ ràng một đặc điểm của một số dân miền bắc là phát âm chữ “L” và “N” thì làm sao họ phát âm chuẩn… hay giọng một số người dân miền tây và cả miền trung cũng vậy. 
Vấn đề chúng ta học cách phát âm theo giọng chuẩn của một quốc gia nào không phải là dễ dàng, bạn cần có thời gian đầu tư và học liên tục , đặc biệt là tiếp cận với người nước đó theo từng vùng miền họ sinh sống, hay theo độ tuổi khác nhau… qua thời gian sẽ giúp bạn cải thiện đáng kể. 
Ở thói quen này mình chỉ nói ngắn gọn thế thôi, khi bạn đã kiểm soát và sử dụng lưu loát ngoại ngữ mình đang học, thì có thể đặt mục tiêu cho mình là phát âm theo giọng người bản địa quốc gia nào đó sẽ tốt hơn. Còn việc bạn có làm được giống như họ hay không lại là việc khác, nếu được thì rất tốt còn không thì cũng chẳng sao… sao chúng ta không nghĩ mình cũng nên làm giống như người Singapore, họ ko gọi English mà gọ là “singlish”.. thì mình cũng có thể gọi là “vietlish” theo cái tên tiêu đề mà trang của mình lập ra. 
Điều cốt lõi của việc học ngoại ngữ là phương tiện truyền đạt thông tin tới người đối diện, của một quốc gia dân tộc tới một quốc gia dân tộc khác…bạn chỉ cần làm đúng nhiệm vụ truyền đạt và cung cấp thông tin cho họ hiểu là đủ rồi. hy vọng qua 7 bài viết về : “ 7 thói quen giúp bạn học tốt một ngoại ngữ mới” sẽ giúp các bạn đọc tự tin, làm chủ cách học của mình… đặc biệt đối với những bạn muốn tự học, muốn tìm kiếm một phương pháp học mới mà mình không muốn mất nhiều thời gian, tiền bạc tới các trung tâm.

.......................................................................

MR - HỒ HỮU HUỲNH ( MR. DAVID HO )